Hồ Hoàng Đông: Chùm thơ mùa hè và hoa phượng

Hồ Hoàng Đông: Chùm thơ mùa hè và hoa phượng

Bài 1: HÈ VỤN VỠ

Hè về
Ve kêu
Áo trắng
Sân trường vắng
Bông phượng say nắng
Rơi vào câu thơ.

Câu thơ
Khẽ rụng bên thềm
Em đi qua
Khẽ dẫm lên
Một người.

Bài 2: THUYỀN GIẤY PHƯỢNG HỒNG

Mưa mùa hạ
Ngập sân trường
Gấp con thuyền giấy
Thả trôi dập dềnh.

Tình như thuyền giấy
Lênh đênh
Va vào bông phượng buồn tênh
giữa dòng!

Tạnh mưa
Thuyền ướt…
Phượng hồng…

Như người gấp nó
Phải lòng người dưng.

Bài 3: Ừ THÌ PHƯỢNG ĐÃ

Ừ thì phượng đã, rơi
Năm học bế giảng, rồi
Hè, chờ nơi trường mới
Em, không chờ nơi, tôi.

Nhặt một bông phượng, rơi
Viếng mùa hè, tang tóc
Tôi không, còn thơ, khóc
Tiễn đưa, hè với người.

Phượng không còn trong lá
Em không còn bên tôi
Áo trắng, em, xa mãi
Hồn tôi theo phượng, rơi.

Bài 4: CHỜ EM PHƯỢNG KHÓC MỘT MÌNH

Em ơi, phượng nhóm nhen rồi
Chờ cho nắng hạ sang rồi nở bung.
Em ơi, phượng nở ngập ngừng
Thiếp thiêm chắc đợi đến từng ngày thi.
Em ơi, nắng hạ đà về
Thi xong em có nhớ về trường xưa?
Em ơi, phượng nở trong mưa
Tôi bâng khuâng, giữa sân trường, chờ em.
Em ơi, phượng thắm đỏ trời
Thơ tôi giấy vụn viết rồi để quên.
Em ơi, em đã về chưa?
Phượng và tôi cứ dầm mưa đợi chờ.Em ơi, khản tiếng mơ hồ
Tôi giấu bông phượng trong tờ ô ly
Em ơi, vì lý do gì?
Phượng, thơ, tôi, hạ, những điều mỏng manh.

Em ơi, bông phượng lìa cành
Rơi như giọt máu trên nhành cỏ khô.

Em ơi, trường cũ đập rồi
Phượng khô, thơ héo, không lời trách em.

Em ơi, phượng nở để quên
Bài thơ xin bỏ ngỏ tên tặng người.

Đọc chậm, thủ thỉ thành tiếng ngâm nga

Tôi bất chợt nhận ra
Tiếng thầm thì của bài thi và bút, vở
Tôi lắng nghe xem, chúng giấu giếm gì?
Câu chuyện của sự hoảng sợ
Đậm một từ “Chia ly”.

Tôi nhìn ra khoảng sân
Từng thảm nắng vàng, nhẹ nhàng, lộng gió
Mắt biếc em (có) cho rằng ngày dịu dàng đẹp trời
Nhưng không. Tất cả, đang ì ầm, xáo trộn và xao động.

Tôi nhặt một tia nắng
Hỏi: “Có ủ dột không?”
Nắng vô tâm nói: Không!
Chẳng có gì buồn phiền, ủ dột cả.
Mùa hè nào cũng thế, mùa hè nào cũng nắng
Phượng cũng nở và rồi, phượng cũng rơi…

Tôi không tin vào lời suông tia nắng.

Tôi gặng hỏi cây phượng già, xù xì
Lời từ tâm, tương tự
Phượng có buồn không?
Ngày mai rồi không còn chúng tôi nữa, buồn không?
Phượng mỉm cười trong mơn man gió nhẹ
Phượng không trả lời.

Tôi không biết đó là câu trả lời.

Một bông phượng
Rụng vào tay tôi
Tôi hứng trọn cả bầu trời học trò
Chuếnh choáng thị giác là vô vàn li ti lá phượng
Cả màu xanh, màu đỏ, màu vàng
Và… màu bi đát, mất nhau.

Chúng ta, những ngày sau…
Lờ mờ hiểu lời thầm thì của bài thi, bút vở
Chúng đã thật lòng.

Tôi vùng chạy đi tìm
Vuông vải trắng
Ghì thật chặt
Thảng thốt nước mắt rơi
Vuông vải trắng, là của áo trắng, cũng chẳng thể giúp tôi
Níu kéo mùa hè này, ở lại.

Hè đến, và rồi hè đi
Hè đến, và hè phải đi
Đến rồi đi, không gì ngăn cản
Một ngày mai, lạc mất nhau, tiếng vỡ tan cũng vỡ lẽ cùng hè.

Tôi bất lực nhìn phượng, nhìn nắng, nhìn áo trắng
Nhìn bài thi, bút vở, lặng lẽ tiễn đưa tôi.

Hồ Hoàng Đông, dành tặng và, tiễn biệt những mùa hè trong trí nhớ.
 

Học viện Tài chính trong thơ Hồ Hoàng Đông

Tháng Tư 2, 2021

HAI NGƯỜI CHUNG ĐÔI MỘNG - Hồ Hoàng Đông

Tháng Tư 2, 2021

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *